Tom Ford (Thomas Carlyle Ford) là một nhà thiết kế nổi tiếng toàn cầu với vai trò là cựu giám đốc sáng tạo của Gucci và Yves Saint Laurent. Năm 2006, ông thành lập thương hiệu thời trang cao cấp mang tên chính mình.

Thế nhưng Ford lại gây bất ngờ lớn khi quyết định tham gia vào ngành công nghiệp điện ảnh bằng việc cho ra mắt bộ phim A single man do ông đạo diễn năm 2009 và Nocturnal Animals vừa công chiếu trong năm nay.

Không ai sống hạnh phúc suốt cả đời. Cuộc sống là sự song hành của niềm vui, nỗi buồn, bi kịch và hưng phấn.

Tom Ford
Tom Ford. Ảnh: THR

Tuổi thơ sóng gió

Khi còn là một đứa trẻ, Ford đã cảm thấy mình như một kể ngoài cuộc, có lẽ bởi sự bao bọc quá mức của bố mẹ. “Bạn biết đấy, khi bạn còn nhỏ mà bố mẹ luôn nói những câu như: Nếu con bước ra ngoài đường, con sẽ chết. Nếu con ngã, con có thể bị chấn thương não… Cứ thế, nỗi sợ hãi thấm dần trong tôi.”

“Tôi là một trong những đứa nhỏ con nhất lớp vì tôi nhảy cóc lên học khóa trên. Tôi ghét đội thể dục, thích nghệ thuật hơn là chơi bóng. Tuổi thơ thực sự vẫn là một ký ức khủng khiếp.”

Sớm gặp nhiều áp lực trong cuộc sống, Ford chấp nhận nó như một phần bên trong mình. Đó cũng là động lực cho những nổi loạn đáng ngưỡng mộ của ông sau này. “Tôi nhớ rằng ý định tự tử lần đầu tiên xuất hiện trong đầu tôi năm 9 tuổi. Nó lặp lại nhiều lần, và tôi luôn phải vượt qua những lúc như vậy.”

Tom Ford với quá khứ đầy ám ảnh. Ảnh: THR

Ford tập tành uống rượu, thứ giúp ông quên đi những căng thằng. “Phiền muộn có lẽ là điều tôi phải đấu tranh trong suốt cả cuộc đời. Bây giờ mọi thứ có vẻ như đã trong tầm kiểm soát. Tôi tập thể dục, chơi tennis mỗi ngày, làm những điều nhỏ bé ý nghĩa khác. Nhưng phải công nhận, cái chết luôn là những thứ ám ảnh tôi. Mỗi người đều sinh ra theo một cách riêng, có lẽ số phận của tôi đã là như vậy.”

Mọi thứ có vẻ tốt đẹp hơn khi Ford đến tuổi dậy thì. Ông cao lên và ngoại hình cải thiện rõ rệt. “Từ một đứa gầy gò, lôi thôi trở nên thu hút hơn. Tôi trở nên đẹp trai hơn và các cô gái thì chú ý đến tôi nhiều hơn hẳn.”

Những nấc thang đến “ngôi vương” thời trang

Có khoảng thời gian, Ford luôn muốn trở thành một diễn viên. “Mà thực ra không chỉ một diễn viên, phải là một ngôi sao điện ảnh”. Bị thu hút bởi sự hào nhoáng của New York, Ford ghi danh vào Đại học New York khoa lịch sử nghệ thuật trước khi chuyển qua học Thiết kế. Đây cũng là quãng thời gian ông nhận ra mình là người đồng tính.

Trong suốt những năm đó, ông có xin tham gia vài vai diễn nhỏ và nhận ra mình rất ghét công việc này. “Tôi chẳng thể chịu nổi việc đứng diễn để người khác quay phim, tôi thấy ngại vô cùng. Đúng là chẳng như những gì mình tưởng tượng.”

Tom Ford dần bị thời trang mê hoặc. Ảnh: THR

Thay vào đó, Ford dần dần bị thời trang mê hoặc. Sau khi thực tập tại Chlóe Paris, ông quay về Mỹ và làm việc cho nhà thiết kế thời trang Cathy Hardwick và Perry Ellis. Nhưng Ford sớm nhận ra rằng cơ hội thực sự của mình là ở châu Âu. Vì vậy, năm 1990, ông đã đưa ra một quyết định bước ngoặt của cả cuộc đời: chuyển đến Milan và làm việc cho Gucci.

Thời kỳ đó, nhãn hàng danh tiếng có nguy cơ phá sản cộng thêm việc người thừa kế Maurizio Gucci bị ám sát gây chấn động ngành thời trang đã khiến nhân viên lũ lượt ra đi. Thế nhưng Ford vẫn ở lại, nhận thêm nhiều công việc hơn, chứng tỏ thực lực của mình.

Trong vòng 2 năm, từ một nhà thiết kế chưa có tên tuổi, Tom Ford đã trở thành giám đốc thiết kế. Ông chỉ đạo dòng Ready-to-wear, nước hoa, hình ảnh, quảng cáo và thiết kế cửa hàng của Gucci. Phong cách quảng cáo của Tom Ford rất khác trước nay, chủ yếu là sexy.

Phong cách quảng cáo sexy của Tom Ford. Ảnh: Gucci

Những cống hiến kịp thời của Tom Ford đã thổi một luồng sinh khí mới, vực dậy một thương hiệu thời trang đang tụt hậu. Doanh thu công ty tăng 90% trong hai năm 1995 – 1996. Đến năm 1999, hãng thời trang suýt phá sản đã nắm trong tay 4,3 tỉ USD.

Sau khi phải rời Gucci năm 2004 do những bất đồng nội bộ, Ford lại rơi vào trầm cảm. “Đột nhiên mọi thứ thay đổi, tôi mất công việc mà tôi đang làm, chẳng biết mình sẽ như thế nào. Làm việc chăm chỉ để tạo dựng thành công rồi lại phải rời đi.”

Thế nhưng với tài năng sẵn có, ông tạo dựng công ty riêng mang tên mình. Thương hiệu Tom Ford nhanh chóng thành công, nhiều ngôi sao nổi tiếng thế giới đều lựa chọn để diện trên thảm đỏ: Beyonce, Jennifer Lopez, Anne Hathaway, Ryan Gosling, Will Smith, Johnny Depp… Daniel Craig trở thành gương mặt đại diện và đều dùng vest của Tom Ford trong ba tập phim James Bond gần nhất.

Gwyneth Paltrow và Mandy Moore với trang phục của Ford trên thảm đỏ. Ảnh: THR

Tìm lại mối tình với điện ảnh

Không còn là việc diễn xuất khiến ông ngại ngùng khi đứng trước máy quay, lần này, Ford trở lại điện ảnh với vai trò đạo diễn.

Ở tuổi ngũ tuần, khi những người khác gần như đã định hình xong sự nghiệp. Ford lại chọn xây dựng con đường thứ hai của mình: trở thành một đạo diễn trong khi ông đang sở hữu một đế chế thời trang thu về 1 tỷ USD mỗi năm thông qua 122 cửa hàng trên toàn thế giới.

Tom Ford trong quá trình làm phim. Ảnh: HeyU

Khi bắt tay vào làm A Single Man, Ford gặp khó khăn trong việc tìm kiếm nguồn đầu tư. Thế nhưng sau khi nhận được lời khuyên từ người bạn Geffen, Tom Ford tự đầu tư cho dự án của mình. Ông nhận ra đó là một trong những quyết định chính xác nhất cuộc đời mình.

Nhiều bạn bè ông đã nghi ngờ quyết định này. Nhưng A Single Man đã làm cho nhiều người phải sửng sốt. Phim đã được xướng tên tới 34 lần ở nhiều giải thưởng điện ảnh như Oscars, BAFTA, Quả Cầu Vàng, AFI…

Đây được ví như một kỳ tích trong lịch sử điện ảnh khi một nhà thiết kế thời trang “tay ngang” lại có thể đạt được những thành công vang dội đến vậy với tác phẩm đầu tay. Bạn bè của Ford nói lại rằng: “Hóa ra trước giờ chúng tôi vẫn chưa thực sự hiểu anh. Chúng tôi đã nghĩ thật kỳ cục khi anh bảo sẽ làm phim.”

Nam chính của phim – Colin Firth đã nhận đề cử Oscars và chiến thắng tại BAFTA ở hạng mục Nam chính cho vai diễn giáo sư đồng tính người Anh George Falconer, người đã chịu đựng sự mất mát sau cái chết của bạn đời. Ông nói về Ford: “Anh ấy là một trong những đạo diễn tuyệt vời nhất tôi từng làm việc trong suốt 30 năm qua. Tom điềm tĩnh, nhẹ nhàng, và luôn lịch sự với mọi người.”

Ford và Colin Firth tại LHP Toronto. Ảnh: THR

Sáng tạo là thứ giúp tôi chạm đến thời trang. Giờ đây khi tiếp cận một ngành công nghiệp mới, tôi thấy mình còn cần sáng tạo nhiều hơn nữa.

Tom Ford

Bộ phim mới nhất của Ford, Nocturnal Animals (Thú ăn đêm) khiến Focus Features mất đến 20 triệu đô để được quyền phát hành tại Mỹ. Đây là phi vụ giao dịch lớn nhất ở Liên hoan phim Cannes 2015.

Còn tại liên hoan phim lâu đời nhất thế giới – Venice lần thứ 73, Thú ăn đêm được đề cử 2 hạng mục và đã xuất sắc giành Giải thưởng lớn từ ban giám khảo.

Với Hollywood Film Award – sự kiện được coi là mở màn cho cuộc chạy đua đến tượng vàng Oscars, nhà thiết kế nổi danh với phong cách cổ điển nhưng không kém phần phá cách này lại giành giải Đạo diễn Đột phá của năm.

Nội dung phim có phần phức tạp hơn so với bộ phim đầu tay. Amy Adams vào vai Susan, một nhà giao dịch môi giới tranh khá thành công và có tiếng tăm những lại gặp rắc rối trong việc cân bằng cuộc sống.

Cuộc sống của cô bắt đầu có những thay đổi lớn khi một ngày nhận được cuốn kịch bản từ người chồng cũ Edward Sheffield (Jake Gyllenhaal đóng). Tên kịch bản được đặt theo biệt danh của cô “Thú ăn đêm”. Từ đây, những rắc rối nguy hiểm “truyện lồng trong truyện” bắt đầu xảy đến với Susan.

Phim của Tom Ford luôn khám phá những con người mắc kẹt với chủ nghĩa vật chất và tiêu dùng. “Thực ra Susan khá giống tôi.” – Ông chia sẻ – “Cô ấy sống trong nhung lụa phù phiếm rồi đến một ngày nhận ra chúng thực sự không phải là những thứ quan trọng. Chuyện này xảy đến với tôi khoảng 7 năm trước.”

Tôi sống trong Một thế giới của những người giàu có nhưng lại trống rỗng và khô khan về tâm hồn.

Tom Ford

Không chỉ là đạo diễn, Tom Ford chính là người chắp bút kịch bản của tác phẩm chuyển thể từ tiểu thuyết “Tony và Susan”. “Giai đoạn chuyển thể truyện thành kịch bản thực sự phức tạp biết bao. Câu chuyện trở nên ám ảnh. Tôi khóa mình trong phòng, chui vào đống chăn như một đứa bé mỗi khi không nghĩ ra câu từ phù hợp. Rồi lại đánh máy liên tục khi câu chữ tuôn trào.”

Ford cùng Gyllenhaal và Shannon trong quá trình quay Nocturnal Animals. Ảnh: THR

Gyllenhaal là diễn viên đầu tiên đăng ký tham gia phim. Anh chia sẻ: “Trong cuộc gọi giữa chúng tôi, Tom nói rất rõ về việc nhân vật này quan trọng với ông như thế nào. Thế mà khi gặp ông ấy, tôi lại cảm thấy lo lắng vì có vẻ ông chăm chút cho vẻ ngoài của phim hơn là nội dung. Nhưng tôi đã nhầm, Tom khác xa những gì tôi nghĩ. Ông nghiên cứu rất nghiêm túc từng nhân vật, mọi thứ đều được làm kỹ đến từng chi tiết nhỏ”.

Mang thời trang vào điện ảnh

Là một nhà thiết kế bậc tài, Tom Ford không thể để bất cứ tác phẩm nào mình làm ra lại không mang yếu tố nghệ thuật cao. Vì vậy mà với hai bộ phim gây tiếng vang lớn, hình ảnh trong phim luôn tạo nên những điểm nhấn ấn tượng.

Những hình ảnh tuyệt đẹp trong A single man. Ảnh: MageDesign

Màu sắc, góc nhìn biến chuyển hết sức rõ nét và có chủ ý mỗi khi tâm trạng của nhân vật thay đổi. Khi George trong A single man buồn bã thì màu sắc lạnh lẽo, xám xịt. Khi George vui vẻ, được sống thật với chính mình, đặc biệt ở cạnh người thân yêu, màu sắc lập tức trở nên rực rỡ hơn, ánh sáng được đánh mạnh hơn. Ngoài ra, khâu chỉ đạo nghệ thuật, thiết kế mỹ thuật, bối cảnh, trang phục cũng hết sức ấn tượng.

Trang phục sang trọng trong Nocturnal Animals. Ảnh: MageDesign

Thú ăn đêm là một tác phẩm mang tới cho khán giả nhiều cảm xúc đa chiều với những mảng màu đối lập nóng – lạnh, sáng – tối, tĩnh – động. Thời trang trong phim mang đậm nét thẩm mỹ sang trọng, thường thấy trong các buổi trình diễn thời trang.

Quý ông của những mâu thuẫn

Điều thú vị nhất trong tính cách của Ford có lẽ là sự mâu thuẫn. Là một người hiện đại nhưng luôn nhớ về những ký ức quá khứ. Là kẻ tân tiến nhưng lại tự nhận mình lỗi thời (“Tôi rất coi trọng sự chung thủy”). Là một người mất ngủ phải dùng thuốc nhưng luôn uống vài cốc cà phê mỗi ngày. Là một kẻ chỉ trích lối sống xa hoa của những người đã khiến ông giàu có.

Ford là một trong những “lão làng” có ảnh hưởng lớn nhất đến thời trang cuối thế kỷ 20, thế nhưng ông lại yêu thích điện ảnh và nói về nó với sự thích thú lớn hơn nhiều so với ngành kinh doanh may mặc tạo nên tên tuổi của mình.

“Bạn có thể xem nhiều bộ phim cũ từ những năm ’30 rồi chỉ biết khóc. Các diễn viên và ekip sản xuất đều đã mất. Thế nhưng bạn vẫn có thể cảm nhận trọn vẹn được những gì mà họ thể hiện. Bạn như được sống đúng thời khắc đó. Mỗi lần xem phim, cảm giác đó lại dâng trào… Tôi muốn tạo ra những tác phẩm như vậy.”

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here